Kỷ niệm Phia Oắc – Phia Đén

bai-ve-che-phia-oac-1bai-ve-che-phia-oac-2

Posted in Uncategorized | Để lại bình luận

Tết Nhảy trên núi Ba Vì

This slideshow requires JavaScript.

20170213_085029

Ngọc Hoàng Thượng đế và những đêm trắng trên nóc nhà Thủ đô

Ghi chép của Đỗ Doãn Hoàng

Suốt cả nghìn năm lịch sử của mình, có lẽ thủ đô Hà Nội chưa bao giờ lại sặc sỡ sắc màu và lắm phong tục lạ lùng kỳ bí như bây giờ. Một phần lý do là Hà Nội mở rộng “ôm ấp” thêm cả tỉnh Hà Tây văn hiến và một phần tỉnh Hòa Bình với vài cộng đồng thiểu số vào “cơ thể” mình, như người Mường, người Dao. Ví như với cộng đồng người Dao (Mán) bao đời sống vời vợi trên dãy Ba Vì 1.080m so với mực nước biển. Đỉnh Tản Viên là nơi cao nhất của ngọn núi cao nhất thủ đô; xã Ba Vì, huyện Ba Vì gồm hơn 2.000 nhân khẩu với những xóm Dao phân bố ở “nóc nhà” của toàn bộ Hà Nội khoảng 10 triệu dân hiện nay. Năm nào cũng vậy, người Dao (chiếm 98% dân số xã Ba Vì) luôn giữ phong tục: ba  ngày ròng ba đêm thâu tổ chức “Tết Nhảy” đầy mộng mị, đẫm huyền sử và tràn ngập lòng kiêu hãnh của những con đại bàng núi.

Huyền bí hơn cả “Nơi cuối trời Tây Bắc”

Sau ba ngày ba đêm chung vui thức trắng với bà con, chúng tôi đã mang theo nhiều ám ảnh một cái Tết Nhảy với thế giới âm dương chập chờn, tổ tiên của người Dao như đồng hiện để chung vui cùng con cháu. Những ông thầy cúng, hàng trăm tráng đinh, hàng nghìn lượt nhảy vào binh ra tướng. Các vũ điệu sơn cước hùng dũng, bay lượn và tràn đầy mê đắm. Cái tinh thần tạ trời đất, tri ân ơn tiên tổ cứ trong vắt, nguyên thủy vẫn còn đó, dẫu người đến nhảy cưỡi ô tô đời 2007, dùng điện thoại vào hàng đắt nhất mà thị trường Việt Nam đang bán. Có lẽ, rừng sâu núi xa, cả ở cuối trời Tây Bắc huyền bí, các lễ cúng và ngày hội núi rừng cũng chỉ kỳ bí và quyến rũ đến thế mà thôi. Đọc tiếp

Image | Posted on by | Để lại bình luận

người điên ở xã Hạnh Phúc

Nơi “Hạnh Phúc” chỉ có ở tên gọi

LĐ – 31 Lãng Quân 8:26 AM, 12/02/2017
https://i1.wp.com/static.laodong.com.vn/Uploaded/hoangvinhthuan/2017_02_10/aa_HSVK.jpg
Lý Văn Cải nhìn đời qua cái khe này
Một cán bộ tâm huyết của tỉnh Cao Bằng, khi cùng tôi đến thăm cộng đồng người điên ở xã Hạnh Phúc, huyện Quảng Uyên, chị đã khóc, thở dài rồi choáng váng. Oái oăm thay, tên xã miền núi này là Hạnh Phúc, thiên nhiên quá đẹp giữa núi non xanh thắm, núi lại núi cùng vút lên vạm vỡ với các cung đường đèo thật dễ đắm say; nhưng những người tâm thần ở đây lại quá đông và quá bất hạnh. Hơn 20 người điên bị xích, nhốt, trần truồng hò hét trong một xã, con số mang tính kỷ lục ở cả nước Việt Nam. Ai đó bảo, họ điên là bởi ông trời, bởi số phận; nhưng cái cách họ bất hạnh và bị xiềng xích không mảnh vải che thân rồi gây bao hãi hùng này thì không gì có thể ngụy biện nổi. Thật quá bất nhẫn. Chị bạn tôi thở dài: Nếu không thay đổi cách ứng xử, thì nơi này, Hạnh Phúc chỉ có ở trong tên gọi mà thôi.
Đọc tiếp
Posted in Uncategorized | Để lại bình luận

“Dưới gầm trời…” trên TTX

Sự tử tế, như là một lẽ sống

http://baotintuc.vn/van-hoa/su-tu-te-nhu-la-mot-le-song-20170208200448884.htm

http://docbaogiay.vn/baogiay/ttct#339709

bao-giay-ttx

Khi sự tử tế là lẽ sống, con người ta biết trân trọng các giá trị, biết sẻ chia, phẫn nộ và “không khoan nhượng với những điều đáng xấu hổ và xỉ vả trong cuộc sống”. Trên tất cả các cuộc hành trình đi và viết cho “Dưới gầm trời lưu lạc”, nhà báo Đỗ Doãn Hoàng (Báo Lao Động), nhìn ở khía cạnh nào đó cũng đều mang thông điệp về sự tử tế – lẽ sống đó.

Sống cho ra con người

“Dưới gầm trời lưu lạc” – Cuốn sách mà nhà báo Đỗ Doãn Hoàng vừa ra mắt, là cuốn sách thứ 22 trong cuộc đời làm báo của anh. Trước đó, nhiều độc giả đã biết đến anh bởi những trang viết với bút lực mạnh mẽ, “một lối sống không vô cảm” mà không ít người hiện nay đang thiếu.

Một lần nữa, những bài báo sau nhiều chuyến đi trong cuốn “Dưới gầm trời lưu lạc” thể hiện rõ chất con người biết “chiến đấu” với cái xấu, biết rung động, đồng cảm, biết đau xót, vui sướng; biết cách trải nghiệm, tận hưởng, sống đến tận cùng với ái ố hỉ nộ. Và trên hết, điều đọng lại nhất sau tất cả là thái độ, trách nhiệm với từng trang viết – sự tử tế lương tâm nhà nghề. Đọc tiếp

Posted in Uncategorized | Để lại bình luận

hắn và “gầm trời” trên ANTG

20170206_084022-120170206_084904-1

Posted in Uncategorized | Để lại bình luận

Sau mỗi mùa rêu

Sau mỗi mùa rêu

LĐ – 25 Lãng Quân

http://epaper.laodong.com.vn/2017/LD25/#5/z

http://laodong.com.vn/phong-su/sau-moi-mua-reu-635331.bld

Có một ngày hội rồi cả mùa hội hái rêu và ăn rêu như một thứ rau quý, thứ đặc sản núi rừng, thậm chí là thứ tín ngưỡng với thiên nhiên trong các cộng đồng người Thái. Ở Mường Lò, ở Sơn La, Điện Biên, rồi ở cả bờ sông Mê Kông bên Lào, Thái Lan, tục ăn rêu vẫn hiển hiện như một dòng chảy muôn thuở trong tâm thức các thế hệ bà con hồn nhiên và hòa hợp với cỏ cây đến tận cùng đó. Vậy mà, 10 năm trước, khi lạc vào một mùa rêu thứ thiệt vùng Mường Lò (tỉnh Yên Bái), tôi lên mạng tìm hiểu qua Google, thì chỉ thấy vài kết quả về rêu cho cá ăn. Hoặc họ viết về các loài cá ăn rêu mà người phố thích nuôi làm cảnh. Bây giờ search (tìm) lại, vẫn chỉ thấy những gì mình viết từ ba nghìn sáu trăm ngày trước. Phải rồi, phận rêu cứ chỉ lẩn mình vào trong bụng nước vậy thôi. Tiệc rêu, hội rêu còn sắp bị ép biến mất nữa.

Ăn canh rêu ấm bụng, xích lại phía người yêu thì ấm lòng
Đến xuân nay, 2017, vượt qua đèo Ách, lội suối Cửa Nhì, tôi đã gặp lại một Mường Lò với ngòi Thia trong thơ Tố Hữu “Ngòi Thia sông Đáy suối Lê vơi đầy” – mọi thứ khác quá. Mười năm trước, đường vào Nghĩa Lộ Văn Chấn hiểm xa hơn bây giờ rất nhiều. Các khúc cua uốn lượn đến mức, bạn tôi phải viết thơ, rằng eo cô gái Thái thắt xà tích bạc nó thon gọn hơn, điệu xòe nó lí lơ hơn, là vì đường cua cong quá. Giờ đường mở rộng hơn. Đèo Ách cao vời bao năm ách bít các ngả đường vào Mường Lò, cánh đồng rộng thứ nhì miền Tây Bắc (nhất Thanh, nhì Lò, tam Than, tứ Tấc) giờ cũng được san ủi hạ thấp độ cao, cắt cua dọn cỏ kỹ càng rồi.
Ông Lò Văn Biến vẫn mái tóc trắng muốt, dài thượt, xõa phủ như một pháp sư. Tóc tôi và tóc các con ông đã bạc sau mười mùa rêu suối, nhưng mái tóc trắng của ông già tám mươi vẫn không thể bạc thêm sợi nào suốt mười năm qua. Bà Lò Thị Piong – vợ ông Biến – vẫn treo trên vách nhà sàn bức ảnh tôi và bà chụp chung độ ấy: “Ông và bà vẫn nhắc con mỗi tuần, nhất là khi gió hanh lạnh thổi từ ngoài suối Thia ngược vào gầm sàn này”.
Posted in Uncategorized | Để lại bình luận

“Công trình để đời” của một gã… tăng động

DCIM100GOPROGOPR4150.DCIM100GOPROGOPR4155.DCIM100GOPROGOPR4189.DCIM100GOPROGOPR4162.

Posted in Uncategorized | Để lại bình luận