Ông Lãng Quân và núi hình răng cưa

http://antgct.cand.com.vn/Nhan-dam/O-noi-ay-nui-co-hinh-rang-cua-445612/

Ở nơi ấy, núi có hình răng cưa

Rời Hà Nội chỉ 70km rìa thủ phủ tỉnh Hòa Bình, đã thấy những dãy núi hình răng cưa hiện ra. Đó là “đặc sản”, là một biểu trưng ám ảnh của Tây Bắc. Từ đây, phố xá lùi xa, đã đến lúc cất lên tiếng hát dặm trường, “qua miền Tây Bắc, núi vút ngàn trùng xa, núi cao đèo sâu, bao khó khăn vượt qua”.  Quốc lộ 6 hôm nay có phần thênh thang hơn, những khúc cua tay áo, cua “đũng quần” ba bốn “đỏ” từng đe dọa các tay lái thiện chiến nhất đã được uốn nắn, cắt xẻ. Ven đường là cột mốc số 0 được xây dựng như một tượng đài lưu niệm, nơi đánh dấu điểm khởi đầu của con đường mà đoàn quân Tây Tiến năm xưa đã đi. “Tây Tiến đoàn binh không mọc tóc”. Con đường vào cảng Thượng Lưu đi Chợ Bờ huyền thoại giờ trải nhựa và cũng mang tên “Đường Tây Tiến”.

“Dốc lên khúc khuỷu, dốc thăm thẳm/ Heo hút cồn mây, súng ngửi trời”, câu thơ đầy cung bậc bổng trầm như đèo dốc của thi sỹ Quang Dũng, một thành viên của đoàn binh Tây Tiến oai hùng năm xưa đã được cảm khái gióng lên như vậy. Con đường hiểm trở với sốt rét khiến “Quân xanh màu lá dữ oai hùm”, khiến “Rải rác biên cương mồ viễn xứ” năm xưa, giờ đã bớt ma thiêng nước độc.  Tiếp tục đọc

Đăng tải tại Uncategorized | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Sống chậm ở Miền Đất Phật

song cham

Hình ảnh | Posted on by | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Cháu bé cùng quê

http://laodong.com.vn/phong-su/diem-toan-725-be-gai-lop-4-hoang-so-bo-nha-di-676132.bld

Điểm toán 7,25, bé gái lớp 4 hoảng sợ bỏ nhà đi…


Bé D học tốt, với rất nhiều giấy khen, trong ảnh là anh C – bố cháu.

Làng cổ Đường Lâm, thị xã Sơn Tây (Hà Nội) cuối tháng 5 vừa qua có một phen “thất điên bát đảo”, khi bé gái lớp 4 đột ngột “mất tích” ngay sau giờ tan học. Trời tối, công an trích xuất hình ảnh từ camera an ninh thấy bé đạp xe qua tuyến đường vắng, nhân chứng thấy bé đi lên cầu bắc qua sông Hồng, phía sau có một người phụ nữ to béo đi xe tay ga… Lực lượng chức năng, giáo viên, hàng trăm người dân đổ đi tìm; loa phóng thanh của hai tỉnh róng riết kêu gọi hỗ trợ gia đình “nạn nhân”, ảnh bé được phóng to dán khắp nơi…

“Xinh gái thế này thì bị bắt cóc là phải rồi”

Gặp chúng tôi, bố, mẹ, bà nội cháu khóc cười lẫn lộn, dường như, nỗi choáng váng hãi hùng chưa vơi cạn khi bỗng dưng thiên thần bé của mình “mất tích bí ẩn”.

Anh Cao Văn B (bố của cháu bé – Cao Thùy D) bảo: “Cháu bỏ đi vì sợ bố mẹ mắng, đánh, vì hôm đó, điểm toán trên lớp của cháu được 7,25…”. Nghe bảo, điểm ngần này thôi, mai thi học sinh giỏi làm sao D đỗ được, thế là vì sợ, thất vọng, cháu D đã đi xe đạp từ trường thẳng qua khu Xăng Dầu, qua nghĩa trang xã, thẳng ra quốc lộ 32. Trong lúc mất bình tĩnh, cháu đã lao ra cái vòng xuyến to nhất xứ Đoài, rồi thẳng lên cầu Vĩnh Thịnh, cây cầu khổng lồ bắc qua sông Hồng, nối hai tỉnh, thành Vĩnh Phúc và Hà Nội…

Trên đường bé đi, có hai người xã Đường Lâm nhìn thấy bé. Một anh làm nghề bó gãy xương bằng thuốc Nam, có con gái cũng học cùng lớp với bé D. Anh này chỉ hỏi: “D, mày đạp xe đi đâu đấy, hử?”. Bé đạp xe thêm 1km nữa, gặp một chị vốn là trưởng thôn, có con học cùng trường với bé D, biết rõ bố mẹ D, chị này có thắc mắc… trong lòng nhưng cũng “cho qua” và đi tiếp. Tiếp tục đọc

Đăng tải tại Uncategorized | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Anh giáo Đồng!

Cây nạng im lìm…

LĐ – 142 Lãng Quân
Suốt 26 năm qua, trên cây nạng sắt, thầy Hà Văn Đồng đã dạy học ngoại ngữ miễn phí cho trẻ nhỏ vùng cao. Ảnh: P.V

Anh Hà Văn Đồng, SN 1958, một con người tàn tật, sinh hoạt cá nhân phải dựa vào ông bố ngoài 90 tuổi, vậy mà cây nạng sắt chống chọi với sự thiệt thòi thân phận của anh ít khi chịu nằm yên. 26 năm qua, anh vẫn chằn chuội ngồi dậy, khi trên giường dạy học, khi loay hoay treo mình trên đôi “chân sắt”, trăn trở dạy ngoại ngữ miễn phí cho bao thế hệ trẻ nhỏ tại xóm Pò Háng, xã Sóc Hà, huyện Hà Quảng, tỉnh Cao Bằng. Hàng chục học sinh của thầy Đồng đã thi đỗ đại học, trở thành tiến sĩ, và giúp đời…

Thế rồi, tháng 6 năm 2017, từ miền biên viễn phía Bắc, huyền thoại về sự tử tế đã quỵ ngã, máu ộc ra đằng miệng. Cây nạng sắt im lìm và tiếng trẻ bi bô học bài cũng tắt ngấm trong căn nhà nhỏ đó. Thầy Đồng còn một dúm thịt xương tàn phế, phải thuê xe cấp cứu về thẳng Bệnh viện Bạch Mai – Hà Nội, với hy vọng mong manh là có thể sống sót. Tiếp tục đọc

Đăng tải tại Uncategorized | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Cái đuôi của Seo Chúng

Seo Chúng và sự chào thua của “ma khỉ”

LĐCT – 25 Ghi chép của: Trần Thị Thanh Thanh

http://laodong.com.vn/lao-dong-cuoi-tuan/seo-chung-va-su-chao-thua-cua-ma-khi-675251.bld

 
Seo Chúng và sự chào thua của “ma khỉ” ảnh 1

Mỗi lúc nhớ đến Vàng Seo Chúng là tôi lại mỉm cười, thấy đâu đó một sự ấm áp và cái gì đó rất trong trẻo vút lên. Seo Chúng ở vùng heo hút, bản Tả Lử Thẩn, xã Pa Vầy Sủ, huyện Sín Mần, tỉnh Hà Giang. Cái tên Tả Lử Thẩn, rồi danh xưng Pa Vầy Sủ, xướng lên đã thấy trắc trở diệu vợi rồi. Xã biên giới, ở địa đầu bắc ải Hà Giang, còn phải nói “bò” thượng sơn thì khổ sở tới mức nào.

Dọc đường, hỏi thăm, bà con ai cũng tỏ ra nghiêm trọng: Đẹp đẽ gì cái “đuôi khỉ” của nó mà “chúng mày” đi xem. Bảo nó vạch đuôi ra, nó chả lại chửi cho vỡ mặt í. Seo Chúng bị “ma khỉ” nhập vào từ bé, khổ ngần ấy chưa đủ sao, mà lại còn đem ra chụp ảnh bêu rếu. Chúng tôi đã ái ngại đến mức muốn bỏ cuộc, quay về. Chợt cơn mưa biên tái đổ ào ạt, đất đá bít thành mâm thành đống giữa đường. Tiến thoái lưỡng nan, cố lết cỗ xe leo núi lên đến trạm biên phòng Tả Lử Thẩn tá túc. Trạm trưởng là cậu trẻ người dưới xuôi. Nghe chuyện nhà báo muốn gặp “người có đuôi” Vàng Seo Chúng thì bật cười thích thú. Nhân vật đó hay lắm anh ơi, cái lạ nhất của anh ấy không phải là cái “đuôi” từng dài cả mét – bây giờ vấn chính xác là cắt đi chỉ còn 50cm, ngúc ngoắc ở mông – mà lạ nhất là sự hồn nhiên của Seo Chúng. Bác cứ để em cho chiến sĩ mời anh Chúng lên ăn cơm tại trạm. Chứ mưa này, người xuôi như anh, vào bản không ra nổi đâu, dẫu là đi bộ cũng chịu. Tiếp tục đọc

Đăng tải tại Uncategorized | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Ngày 21/06 năm nay – 2017

http://congly.vn/xa-hoi/doi-song/vinh-quang-va-noi-co-don-cua-nguoi-viet-bao-dieu-tra-214830.html

Càng ngẫm, tôi càng thấy mình cần làm một cái gì đó, thay vì cứ văn hay chữ tốt, cứ khoe mẽ các ý tứ đong đưa bóng bẩy trong bài viết kiểu văn chương nửa mùa. Từ bấy, các cuốn sách, các bài báo, chương trình truyền hình tiếp sau của tôi, luôn có mục “hồi âm”. Rằng, sau phóng sự điều tra này, tiêu cực đã bị triệt phá ra sao, người đau khổ được cứu rỗi thế nào, điều luật bất cập này đã được thay đổi và công chúng báo chí có thể kiểm chứng ở nguồn này. Đối tượng thoái hóa biến chất bị ra vành móng ngựa hôm nào, ảnh và video về chuyện này bạn có thể xem ở đây; cơ quan chức năng công nhận phát biểu thế này…

Nói khác đi, với tôi, sức mạnh ngòi bút điều tra trước hết nằm ở sức chiến đấu đem lại những sự thay đổi hết sức cụ thể như thế. Đó cũng là lý do tôi thường trực tiếp lên kế hoạch, tham gia quay phim lén, dẫn chương trình ở hiện trường, viết lời bình rồi thể hiện lời bình luôn trong các phim điều tra phát sóng trên báo điện tử hoặc sóng Truyền hình Việt Nam.

Vinh quang và nỗi cô đơn của người viết báo điều tra

21/6/2017 08:21 UTC+7
(Công lý) – Nhân dịp 92 năm Ngày Báo chí Cách mạng Việt Nam, nhà báo Đỗ Doãn Hoàng đã có những chia sẻ về cuộc sống, về sự khắc nghiệt của nghề phóng viên điều tra.

LTS: Hơn chục năm trước, cái tên Đỗ Doãn Hoàng nổi lên như một hiện tượng của làng báo. Xông xáo, lăn xả vào những điểm nóng để cho ra đời những tuyến bài điều tra chấn động dư luận. Hàng trăm bài điều tra với hàng trăm vụ việc khác nhau được đưa ra ánh sáng. Thế nhưng, phía sau những vinh quang ấy là những giọt nước mắt, sự cô đơn không mấy người biết đến.

Tiếp tục đọc

Đăng tải tại Uncategorized | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

đã 12 năm…

Kỷ niệm ngủ rừng và pha lùi xe 2km tại ngã ba biên giới

CAND 31/10/2016 16:13 GMT+7

Cũng vào dịp này 11 năm về trước (tháng 11 – 2005), nhà báo Nguyễn Như Phong khi ấy là Phó Tổng biên tập Báo CAND phụ trách chuyên đề An ninh thế giới nói với tôi: “Năm nay sẽ vào Sín Thầu”.

Ngắn ngọn như vậy thôi nhưng đó cũng là mệnh lệnh. Tôi hiểu năm nay Báo CAND sẽ đi thăm, tặng quà bà con nghèo ở Sín Thầu (Mường Nhé, Điện Biên) như thông lệ cuối năm lại cùng các mạnh thường quân mang hương xuân đến với người dân nghèo mọi miền đất nước.

Và vùng ngã ba biên giới Sín Thầu là một địa chỉ quen thuộc của công tác xã hội từ thiện của Báo CAND.

Cuối tháng 11-2005, đoàn công tác xã hội từ thiện của Báo CAND lên đường. Trước đó vài hôm lại nhận tin “sét đánh” từ sếp: “Cháu lái xe luôn”. Lại một mệnh lệnh mà đám phóng viên Chuyên đề An ninh thế giới chúng tôi khi ấy ít khi hỏi lại.

Tiếp tục đọc

Đăng tải tại Uncategorized | Bạn nghĩ gì về bài viết này?