Lãng du “Dưới gầm trời lưu lạc” cùng nhà báo Đỗ Doãn Hoàng

http://tuoitrethudo.vn/lang-du-duoi-gam-troi-luu-lac-cung-nha-bao-do-doan-hoang–n2015907.html

Posted in Uncategorized | Để lại bình luận

Thêm một đứa con :)

Vui lưu lạc dưới cùng một gầm trời

(Trò chuyện với Nhà báo Đỗ Doãn Hoàng nhân cuốn sách “Dưới gầm trời lưu lạc” – NXB Hội Nhà văn – viết về các chuyến “Dọc đường gió bụi” xuyên nhiều quốc gia của anh ra mắt bạn đọc)

sach-gam-troi-2016

“… Tôi nghĩ là mình vẫn giữ được cái thẻ lên máy bay từ hai mươi năm trước, khi tôi – một cậu bé quê mùa gầy nhẳng bỡ ngỡ vừa thoát cảnh cơm độn sắn khô – được tiếp xúc với cỗ máy hiện đại đến sởn gai ốc của nhân loại tiến bộ. Chiếc Boing trườn trên mây gió, như một tòa lâu dài diễm lệ biết bay. Như cô tài chính kế toán xét nét ở nhiều cơ quan, phải là thẻ lên máy bay ghi đúng tên anh và lộ trình đề xuất của anh thì mới được thanh toán số tiền ghi trong hóa đơn đỏ (đề phòng ai đó đi mua hóa đơn, “gõ” tiền chùa mà không hề bay!). Với tôi, thẻ lên máy bay kiểu đó, hoặc dấu triện ở những hòn đảo xa xôi đè lên tờ công lệnh mang tên mình nữa…, chúng được giữ lại, vừa giống như kẻ cuối mùa nhan sắc ôn lại kỷ niệm lúc mình còn mơn mởn đương tơ, lại vừa là biểu hiện của một cái thứ “nghiện” rất thú vị và cũng rất… tai hại. Nghiện đi.

Lãng mạn trên mọi cánh bay. Say mê ôtô và xe máy. Nghiện mua sắm va li, ba lô, túi xách. Tóm lại là toàn những thứ để xê dịch. Nghiện sưu tầm đá sỏi đặc trưng từng vùng địa lý cùng các cuốnsổ tay mang thương hiệu mỗi quốc gia. Nghiện rửa những tấm ảnh khoảnh khắc lịch sử giăng kín các bức vách nhà mình. Đây, con đèo cao nhất thế giới ở Tây Tạng; kia hai sải bơi của chính tôi, khi lượn từ Đại Tây Dương sang Ấn Độ Đương ở Mũi Hảo Vọng (Nam Phi). Kia nữa, hắnthò chânxuống Biển Đenở Sochi (Nga) rồi lại thắp nhang cho Khổng Minhở miếu Vũ Hầu bên đất Ba Thục huyền thoại (Tứ Xuyên, Trung Quốc…). Tôi cũng lưu giữ, “trưng bày” đủ các mẫu thẻ nhà báo mà đời mình từng được cấp. Sưu tầm gần như đủ từng thẻ bước lên giời với các chuyến bay trong đời. Những đồng hồ từng đeo, kính cận từng sử dụng, không thiếu cái nào. Xe máy từng vi vu xuyên Việt cũng được tháo xăng, tháo ắc quy ra trưng bày. Tôi lưu giữ và trưng bày cho riêng mình, như một lối sống không vô cảm với từng bước chân của mình trên trần thế (chứ tuyệt nhiên không dám nghĩ mình là anh hùng hay mỹ nhân để lập bảo tàng cho thiên hạ ngắm và tưởng nhớ). Đọc tiếp

Image | Posted on by | Để lại bình luận

gã Lãng Quân pv NSNA Thanh Miền

Nghệ sĩ nhiếp ảnh Thanh Miền: “Họ bảo ảnh mình chụp có hồn…”

LĐCT – 52 Đỗ Lãng Quân thực hiện
Một tác phẩm của nghệ sĩ Thanh Miền.
Thanh Miền xuất thân là lính trận, chuyển ngành sang lái xe ôtô, đến năm 2008 vừa rồi mới thôi vai trò là một lái xe của Báo Yên Bái. Bây giờ vẫn là một cán bộ Phòng Hành chính của Báo, tuy nhiên, hễ cứ “ăn trộm” được của sự bận bịu đời mình một ngày, là anh xách xe máy, khoác máy ảnh lên đường.
Ảnh của anh, cả đời dường như chỉ chụp về tỉnh Yên Bái, giải thưởng rất nhiều, từ giải Hội NSNA Việt Nam, giải Báo chí Quốc gia về mảng ảnh, ảnh “Khoảnh khắc vàng” của TTXVN, triển lãm cá nhân, in sách ảnh “Yên Bái, quê tôi miền sơn cước” (NXB Thông tấn), lại có ảnh treo ở các nơi sang trọng tầm quốc gia và quốc tế…, các bức ảnh đều chụp về ruộng bậc thang và hồ Thác Bà. Chả thế mà trong phần xúc động tâm sự đầu cuốn sách để đời kể trên, Thanh Miền bảo, ký ức bằng hình ảnh của anh về miền sơn cước tươi đẹp nuôi dưỡng anh đã được chạy theo hình cong xoáy của những thửa ruộng bậc thang. Ở đó có những con người cần cù, sáng tạo và lãng mạn, cấy cày xong là họ nhẩn nha ngắm kỳ quan quốc gia ruộng bậc thang tuyệt mỹ quê mình.
Posted in Uncategorized | Để lại bình luận

PV chú Nguyễn Trần Bạt

Doanh nhân, luật sư, nhà tư vấn đầu tư nổi tiếng Nguyễn Trần Bạt:

Tôi không lãng phí cuộc sống của mình

Tôi in lậu sách của anh Bạt, “có ảnh hưởng gì đến anh không”?

Với những cuốn sách ông viết có phải ông muốn đặt lên bàn mỗi người dân, hay bàn của các cơ quan chức năng cấp cao, những vấn đề thiết thân của xã hội, những vấn đề cần phải làm trong một xã hội tử tế? Nếu đúng, ông có bao giờ ngẫm lại và tổng kết về tác dụng của nó chưa?

Ông Nguyễn Trần Bạt: Tôi chưa làm việc gì vô ý thức cả. Tôi rất cẩn thận khi xuất bản mỗi cuốn sách, có những bản thảo tôi gửi đến Hội đồng Lý luận Trung ương Đảng vài năm trước khi xuất bản. Có lần tôi nói trong một cuộc tiếp xúc với các anh ở Hội đồng Lý luận Trung ương: “Sách của tôi chỉ là nồi khoai để mọi người ăn tạm trong khi chờ các anh nấu chín cơm”. Còn lý do tại sao tôi lại in các cuốn sách đó ở NXB Hội nhà văn, như anh từng thắc mắc? Đó là vì tôi cho rằng các tác phẩm khoa học chính trị phải có cả giá trị văn học. Nếu không hấp dẫn về mặt văn học thì không ai đọc. Sách của tôi là sách về chính trị thế mà người ta  vẫn in lậu để bán. Thậm chí người muốn in lậu còn hỏi tôi “như thế có ảnh hưởng đến quyền lợi của anh không?”. Tôi nói “Tôi không quan tâm đến chuyện sách của tôi bị in lậu, nhưng tôi cũng không thể cho phép chị in lậu được, vì như thế là tôi phạm pháp”. Tôi không có tham vọng làm khoa học hàn lâm, hay viết sách để bán.

Tôi không muốn làm dáng, nhiều người đề nghị tôi bỏ tiền tổ chức họp báo để quảng bá sách. Tôi nói không. 3- 4 cuốn sách đầu, tôi in ra và giấu kín. In xong  một lô đầu tiên tôi mới đem làm quà biếu. Đối tượng đầu tiên tôi biếu là Hội đồng Lý luận Trung ương Đảng và một số nhà lãnh đạo cấp cao. Đọc tiếp

Posted in Uncategorized | Để lại bình luận

Vụ xả súng ở Đăk Nông – cất vào kho

Phía sau vụ xả súng làm 3 người chết và 16 người bị thương ở Đắk Nông:

Ai đã dồn lương dân đến chỗ phải “làm càn”?

Bài và ảnh: Trần Quân – Anh Đức

Bài 1:

Nếu bạn bị đoàn người tự ý san ủi, hủy hoại tàn sản để “lấy đất” thì sao?

Chuyện xảy ra cuối tháng 10 năm 2016, ở xã Quảng Trực, huyện Tuy Đức, tỉnh Đăk Nông. Tất nhiên, hành hung, tấn công, đặc biệt là dùng súng hoa cải với súng thể thao bắn thẳng vào gần hai chục người khác là sai rồi. Thế giới này không ai khuyến khích những việc làm càn rỡ như thế. Nhất là khi mà sau các loạt đạn chát chúa kể trên, là 3 người bảo vệ nghèo, cũng là lương dân như người đang xả súng đến làm thuê cho công ty Long Sơn, đã chết; 16 người bị thương, có người trọng thương không tin mình tiếp tục sống sót nổi. Một số hung thủ đã ra đầu thú sau thời gian lẩn trốn.

Vụ việc đang được xử lý mà chúng ta có quyền hy vọng vào việc đúng người đúng tội, thấu tình đạt lý, khi mà Bộ Công an đã trực tiếp vào cuộc ngay lập tức. Tuy nhiên, báo chí đã rất nhạy bén khi liên tưởng đến vụ Đoàn Văn Vươn “thứ hai”, khi mà phía sau vụ việc là bao điều trăn trở. Ai đã dồn những nông phu chân lấm tay bùn, chỉ mong yên ổn để chân chỉ làm ăn với vườn điều, vườn cà phê đang xanh mướt kia phải “điên cuồng xả súng”? Cái cách chúng ta giao đất cho doanh nghiệp và cách doanh nghiệp làm ăn bừa phứa, coi thường luật pháp như vụ việc này đã khiến quá nhiều người lo lắng về những nỗi đau tiềm ẩn khác, một khi người dân bị dồn đến chỗ mất nhà cửa ruộng vườn “dễ như chơi”. Đúng như lời của ông Lê Diễn, Ủy viên TƯ Đảng, Bí thư Tỉnh ủy Đắk Nông, Công ty TNHH Thương mại Đầu tư Long Sơn đã làm “bậy”, đã coi thường pháp luật. Nhưng câu hỏi đặt ra là: ai đã vô cảm, ai đã “chống lưng” để họ làm bậy như vậy trong suốt một thời gian dài? Liệu có phải, giọt nước không tràn ly bằng loạt đạn tai ách kia, thì nó sẽ tràn ở cái ly khác hoặc ở thời điểm khác hay không? Đọc tiếp

Posted in Uncategorized | Để lại bình luận

Gan của…cậu ông trời

http://epaper.laodong.com.vn/2016/LD284/#9/z

Posted in Uncategorized | Để lại bình luận

Lửa ấm từ một “ngọn đuốc sống”

http://epaper.laodong.com.vn/2016/LD275/#7/z

Lửa ấm từ một “ngọn đuốc sống”

Phóng sự của Lãng Quân

Khi ông Lương Minh Sơn làm người hùng thì tôi mới chỉ 3 tuổi đầu, dĩ nhiên là chả biết đầu của tai nheo gì. Tuy nhiên, câu chuyện về ông Sơn đã ám ảnh tôi từ lâu, nhất là sau nhiều lần đi tìm mà chưa có duyên hội ngộ. Bây giờ tìm thấy anh. Ngọn lửa ác đã khiến đôi mắt đỏ đọc xẹo xọ không nhắm được, gương mặt méo mó dúm dó, tay co quắp cứng đờ, lưng vai từng mảng da xưng xỉa đỏ au – di họa của đám cháy. Anh vẫn anh đang xắn quần lội trong chuồng chăm một đàn choai choai và mấy ả lợn nái to đùng lười nhác. Một người hùng giản dị và lặng lẽ đến xót xa.

Anh bảo, mặt tôi cháy thế này, tôi vẫn sống được, trong khi tôi đem lại sự sống cho 4 con người, tự hào quá đi chứ. Và rồi, khi chia tay, tôi đã xúc động nghĩ: ngọn đuốc sống ấy vẫn tỏa ra hơi lửa ấm của lẽ sống nhân ái, dù 36 năm đã trôi qua.

Bị cháy thế này để cứu được 4 mạng người, tôi thấy tự hào!

Chuyện xảy ra vào lúc 22 giờ ngày 30 tháng 8 năm 1980. Cái bưu cục của thị trấn huyện Yên Bình, thuộc tỉnh Hoàng Liên Sơn cũ (nay tỉnh Yên Bái) bỗng dưng bốc cháy. Nó cháy dữ dội, vì nhà làm bằng tranh tre nứa lá, trong đó có rất nhiều bưu phẩm dễ cháy và điện đài đánh moóc loằng ngoằng thời chiến tranh biên giới. Trong đó cả  4 mẹ con bà Ngần, người cán bộ trực cơ quan của ngành bưu điện. Lửa sáng cả một góc trời, không ai dám vào, nhưng người dân xung quanh đều biết, có bà mẹ trẻ cùng 3 đứa con mắc kẹt trong đó. Cửa khóa trái. Tiếng kêu cứu dậy đất, tiếng tre nứa nổ ầm ầm. Đọc tiếp

Posted in Uncategorized | Để lại bình luận