Đôi tay kỳ diệu – kỷ niệm đất mỏ Vàng Danh (bài 6)

Trên khoang máy bay đi Singapore, “bấm” khỏi bệnh cho nữ Phó Tổng Giám đốc đang đeo đai nẹp lưng cổ vì đau xương khớp

Mời “bàn tay vàng” Đặng Huy Phòng về Hà Nội chữa bệnh

Có một sự kiện khá bất ngờ, nên chúng tôi xin phép đưa các thông tin dưới đây thay vì tiếp tục kỳ 6 như đã giới thiệu ở số báo trước. Rằng, sau các bài viết trên Tuổi trẻ Đời sống, “bàn tay vàng bấm huyệt” Đặng Huy Phòng đã được trân trọng mời về Hà Nội mỗi tháng 10 ngày, tạo một không gian khá lý tưởng cho việc bấm huyệt cứu người. Nhiều yếu nhân từng giữ các chức vụ quan trọng cùng gia đình các vị ấy cũng đã tìm đến anh Phòng nhờ chữa bệnh và “chỉnh lại” các mạch, các khớp mắc bệnh không hề nhẹ của họ. Tại khách sạn Thể Thao ở quận Cầu Giấy, chúng tôi chứng kiến từ sảnh lễ tân đến phòng ngủ của vợ chồng anh Phòng lúc nào cũng nô nức người “đuổi theo” thầy Phòng để xin được bấm huyệt. Không ít người từ Úc, từ miền Nam, miền Trung cũng tìm về, vài bệnh nhân cắp bệnh án ở nách, bò lê kéo càng, lê lết rên la vì đau đớn. Nhiều người theo địa chỉ trên TTĐS về phường Vàng Danh ở Uông Bí, Quảng Ninh tìm kiếm. Nghe tin anh Phòng đã lên Hà Nội “bấm” suốt 10 ngày, họ lại bắt xe tìm lên, ăn chực nằm chờ để xin được chữa trị khẩn cấp.

Nhiều người từng được anh Phòng chữa bệnh nghe tin đã tìm đến hàn huyên. Một trong những “bệnh nhân cũ” thân thiết của anh Phòng là Nhà thiết kế Nguyễn Minh Hà, Phó Tổng Giám đốc Công ty TMCP Hoàng Hải, một thương hiệu uy tín trong ngành thời trang chăn ga gối đệm ở Việt Nam. Câu chuyện thú vị và xúc động của chị Hà có thể khiến nhiều người sửng sốt về niềm say mê trị bệnh không cần thuốc, cũng như sự tận tình cứu giúp người khác của lương y Đặng Huy Phòng. Chị Hà kể: Tiếp tục đọc

Đăng tải tại Uncategorized | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Kỉ niệm!

88 nam Lao Dong (2)

88 nam Lao Dong (1)

Đăng tải tại Uncategorized | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

tham, sân, si… đường tu dằng dặc

Đăng tải tại Uncategorized | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Phóng sự!

Phóng sự – nỗi mê dụ của những “tận cùng, hang ổ”

Bài và ảnh: Đỗ Doãn Hoàng

Hơn 12 con giáp gắn bó với báo Lao Động và mảng phóng sự, đôi lúc tôi tự hỏi, nghề viết sẽ đưa mình đến đâu. Và bất chấp để xông pha vào những “hang ổ”, những miền đất “tận cùng” đó, có gì mà hấp dẫn mình lâu đến thế. Trang viết, cũng như cuộc đời, bao giờ cũng thế, nó luôn thắp lên trong người ta cái khát vọng được đi đến tận cùng của cảm xúc và sự chứng thực. Dẫu phải đánh đổi đi nữa. Đến một ngày tôi nhận ra vẻ đẹp và sự mê dụ của những chuyến đi như thế. Nó giống như sự hiếu thắng rất Người, nó giống như những khát vọng kiêu hùng của tuổi trẻ. Nó còn là nghề và nghiệp.

Nhà báo lái xe đi “bắt” được 2 bánh heroin

20 năm trước, khi còn là sinh viên và cả khi mới tốt nghiệp trường báo, tôi may mắn được viết phóng sự cho Lao Động, nhận nhuận bút 1 chỉ vàng/bài; và nhận cả vài giải thưởng thi phóng sự nữa. Đến giờ có cả giải A lẫn giải B chứ không ít. Một trong những lần đó, tôi đã đi đến tận cùng của những tham vọng phiêu lưu, khi đi bộ nhiều ngày, đi xe lai (xe ôm) kỳ công và mạo hiểm để vào hang ổ của các trùm ma túy ở miền Tây xứ Nghệ. Bản làng héo hắt, sơn nữ đi làm chăn đệm cho ông trùm, các hang núi, khi tôi và công an ập vào thì toàn bao tải đen nhoáy những thuốc phiện của trùm “buôn lớn”. Ông trùm tên là Phay Trò ấy đã liều lĩnh xả súng Ak vào lực lượng truy bắt. Phải đến hơn 10 năm sau thì VTV mới đưa tin hắn bị tiêu diệt ở bên Lào. Những đêm biên ải đó. Tôi viết cả chuyện bên lề “Binh pháp xe lai”, kể về những người lái xe ôm miệt rừng mà tay họ bị chai sần đến mức: anh ta ngồi trong đèn dầu dốc Bù Chồng Cha, dùng dao lát từng miếng thịt của cục chai to như quả trứng gà ở lòng bàn mình tay ra mà… đốt. Mùi thịt “nướng” khét mù ngôi nhà sàn của Nậm Nhoóng. Tiếp tục đọc

Đăng tải tại Uncategorized | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Đôi tay kỳ diệu – kỷ niệm đất mỏ Vàng Danh (bài 5)

Chứng thực những điều kỳ diệu từ “đôi tay vàng” bấm huyệt ở Quảng Ninh

Bài 5:

Cụ bà ngỡ gặp “thuốc tiên”, chắp tay vái “thầy” lia lịa

Anh Đặng Huy Phòng là người khiêm tốn, được học khí công và võ công của cả 11 ông thầy trong và ngoài nước,  đặc biệt là các “thầy” người dân tộc thiểu số ở các thôn sâu bản vắng. Vì thế, anh chỉ lặng lẽ làm việc, không tuyên bố đao to búa lớn cái gì bao giờ, dù anh đã nhiều lần về Hà Nội nhận các giải thưởng danh giá, sang tận Singapore nhận các danh hiệu liên quan đến trị bệnh cứu người (chuyện này chúng tôi sẽ viết ở phần sau). Anh Phòng bảo: bệnh nhân của tôi tỷ lệ người già rất nhiều, vì tôi chuyên sâu về bấm huyệt chữa xương khớp. Mà với tuổi già thì “bộ khung” của người ta rất hay trục trặc, hỏng hóc. Nhiều người liệt, bán thân bất toại, đến nhà, anh Phòng bấm nửa tiếng sau đã đứng dậy đi được. Đó là sự thật chúng tôi chứng kiến và quay phim chụp ảnh rồi. Tuy nhiên, không phải người liệt nào cũng được chữa khỏi. Tùy “mã bệnh” mà thôi. Bởi vậy cho nên, khi bà Nguyễn Thị Dận, 61 tuổi, ở Đông Anh, Hà Nội được chữa khỏi; thì bà đã coi là một sự thần kỳ, một liều “thuốc tiên” đã đến với mình. Và bà Dận chắp tay vái “thầy Phòng” đầy cảm kích, khi đó, anh Phòng đã trở nên rất bất ngờ, lúng túng…

Nằm rên trên taxi, vào nhà “thầy” bằng cáng thương

Bà Nguyễn Thị Dận (ảnh) vốn già yếu hơn cái tuổi 61 khá nhiều. Chân chất, thật thà. Bà bị đau xương khớp ghê gớm, chạy chữa khắp mọi nơi mà bất lực vẫn hoàn bất lực. Bất lực nhất là chuyện không thể đi lại được. Người ta giới thiệu có anh Đặng Huy Phòng ở tít xó núi Vàng Danh, tận ngoài tỉnh Quảng Ninh “cửa bể” thì bà hoài nghi lắm. Nhưng không lẽ cứ nằm liệt mà hoài nghi cho đến hết đời. Con cái bận bịu, mà họ còn hoài nghi lớn hơn bà. Họ bảo, bây giờ nhiều lang băm tuyên truyền lớn tiếng “ta đây chữa bách bệnh”, chỉ nhằm mỗi mục đích kiếm tiền trên nỗi đau người bệnh. Biết đâu là vàng là thau. Ngẫm kỹ, nhìn cái mặt “anh cu Phòng” trên face book người ta ca tụng sau khi được chữa khỏi, tự dưng bà Dận thấy tin lắm. Nhìn mặt mà bắt hình dong, con lợn có béo cỗ lòng mới ngon. Các cụ dạy rồi, biết đâu vì đa nghi Tào Tháo mà mình lại để mất một lòng tốt trong thiên hạ. Mất cả cơ hội được trở thành một người không tàn phế của mình? Tiếp tục đọc

Đăng tải tại Uncategorized | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Đôi tay kỳ diệu – kỷ niệm đất mỏ Vàng Danh (bài 4)

Chứng thực những điều kỳ diệu từ “đôi tay vàng” bấm huyệt ở Quảng Ninh

Bài 4:

“Phép màu” cho gương mặt méo sẹo vì tai biến của một nữ doanh nhân

Bệnh nhân “xếp ghế” chờ từ khi trời chưa sáng!

Trong những ngày tìm hiểu ở phường Vàng Danh, thành phố Uông Bí, tỉnh Quảng Ninh, nơi anh Đặng Huy Phòng hầu như ngày nào cũng bấm huyệt cứu người suốt từ sáng đến 12 giờ đêm. Chúng tôi không có lý do gì để nói quá hay ca ngợi anh Phòng cả. Bởi, chúng tôi hiểu, nếu vì lý do gì đó mà ai đó ca ngợi nhầm một lang băm, khiến bệnh nhân mất tiền của và mất cả các cơ hội vàng được chữa bệnh nghiêm túc, thì đó đích thị là tội ác. Điều chúng tôi muốn nói ở đây là: sự thật 100% những gì mà nhóm PV chứng kiến, có ghi âm, ghi hình, các nhân chứng sống kèm theo. Tức là anh Phòng chỉ nghỉ vào chủ nhật để đi lo việc gia đình, gia tộc, hay xóm giềng quê quán. Còn lại, ngày nào cũng dằng dặc bệnh nhân đến cổng “xếp ghế” từ 5 giờ sáng, họ quy củ, lần lượt, nhẫn nại chờ đợi nhau để được “thầy Phòng” bấm. Bản thân anh Phòng cũng thế, nguyên tắc bao năm qua là: ai cũng được đối xử như ai, trừ người già con trẻ và người nghèo khó, bất kỳ ai anh cũng lấy 100 nghìn đồng/ca bấm huyệt. Khi xếp hàng ai cũng như ai. Cho nên không có chuyện chen ngang hay “nhảy” từ hàng nọ sang hàng kia. Cũng không có chuyện người có chức có quyền hay người giàu có thì được ưu tiên bấm trước. Bao giờ người bấm cuối cùng trong ngày cũng khoảng sau 23 giờ khuya đến khoảng 0h ngày hôm sau. Chúng tôi chứng kiến tận mắt dòng bệnh nhân lặng lẽ, kiên trì chờ đợi “thầy” ngày nọ qua ngày kia như vậy. Tiếp tục đọc

Đăng tải tại Uncategorized | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Đôi tay kỳ diệu – kỷ niệm đất mỏ Vàng Danh (bài 3)

Chứng thực những điều kỳ diệu từ “đôi tay vàng” bấm huyệt ở Quảng Ninh

Bài 3:

Ngồi xe lăn đến chữa trị, nửa tiếng sau tự tin đứng dậy đi… về nhà!

Chúng tôi tình cờ nghe câu chuyện “nhuốm màu huỳen thoại” về việc chữa bệnh của vợ chồng ông Nguyễn Thế Nghiễn. Ông Nghiễn là một người yêu thơ, có tâm hồn chất phác ở vùng thôn dã ven mỏ than Vàng Danh nổi tiếng của tỉnh Quảng Ninh. Con cái đi làm ăn xa, hai vợ chồng già sống giữa mênh mông vườn tược ở tổ 5, khu 3, phường Bắc Sơn, TP Uông Bí, tỉnh Quảng Ninh. Vừa đội mưa vào đến đầu ngõ nhỏ, đã thấy vợ ông nhanh nhảu Nghiễn vác ô ra tận ngoài đầu ngõ đón khách. Bà đi đun nước, nấu cơm thau tháu, dáng gầy gò tần tảo. Bà xuất thân là nhà giáo. Tôi hỏi chuyện ông Nghiễn được chữa khỏi bệnh ra sao, ông Nghiễn ngạc nhiên: ơ, bà nhà tôi chứ, tôi có ốm đau gì đâu. Bà ấy đi xe lăn, nằm bẹp, đi bệnh viện Uông Bí, đến các phòng tiêm chọc hay xét nghiệm đều phải… nằm trên xe đẩy. Vậy mà, gặp anh Đặng Huy Phòng bấm cho độ chục ngày xong là… khỏe như thường. Chi phí chưa hết 1 triệu đồng tiền “công xá” đi chữa bệnh không cần thuốc.

“Vì sao mà nay miệng nó méo nhiều, mai miệng nó méo ít đi?”

Ông Nghiễn nói: “Nhà tôi bị tai nạn giao thông rất nặng hồi cuối năm 2014 thì sau đó lại bị tai biến, đi chữa khắp nơi chả khỏi, lại thêm cái bệnh thoát vị 2 đĩa đệm”.

Bà Đinh Thị Khanh, vợ ông Nghiễn: “Tôi bị tai biến nặng, nằm viện Việt Nam – Thụy Điển ở ngoài thành phố Uông Bí (tỉnh Quảng Ninh) mãi đến 15 ngày chẳng khỏi, chả đỡ tí nào. Họ cho chụp cộng hưởng từ đấy và làm một số thứ xét nghiệm khác nữa.

Tôi năm nay 64 tuổi. Trước khi tai biến, tôi còn bị tai nạn giao thông vào tháng giêng năm 2014. Đi xe máy với đứa cháu 23 tuổi, dạy học ngoại ngữ. Hai dì cháu đi chùa, lúc đi thì không sao, lúc quay về thì cháu bị tụt huyết áp, đâm xe vào vỉa hè. Cháu thì ngã gãy chân, dì thì ngã mặt đập vào cột điện, gãy hết xương mặt. Nguyên nhân là vì nó đánh tay lái ra để tránh cột cao thế nhưng nó tránh được, tôi ngồi sau thì lại đập mặt vào chính cái cột đó. Có chú bộ đội về qua đó dọn đồ đạc cho hai bà cháu, rồi gửi xe vào cái nhà bên cạnh đó, gọi taxi đưa hai dì cháu đi cấp cứu ở bệnh viện. Đứa cháu thì vẫn tỉnh táo còn tôi thì chẳng biết gì. Người ta bảo mắt giãn rồi, họ vớ được số điện thoại gọi cho con tôi. Bệnh viện địa phương không cáng đáng được nên họ đưa tôi ra bệnh viện tỉnh. Cấp cứu đến 8h sáng hôm sau tôi mới tỉnh lại. Sau vụ đó, các xương mặt gãy hết, răng thì vừa rồi mới đi làm lại. Người ta phải dùng các thứ để ken lại hai hàm răng cho tôi. Có hai đứa con, một đứa ở Hạ Long, một đứa ở nhà thì nó đi tàu biển. Đi ra nước ngoài cơ, mới đi được 10 ngày nay. Cứ hợp đồng vài tháng mỗi bận. Tiếp tục đọc

Đăng tải tại Uncategorized | Bạn nghĩ gì về bài viết này?