Các bạn người Đức này đã…”quần thảo” hắn suốt mấy ngày nay :)

wp_20140726_11_20_45_pro

Hình ảnh | Posted on by | Để lại bình luận

“64 tượng đài bằng máu” trên biển Gạc Ma (bài 2)

Bài 2:

Cô giáo trẻ khóc với hai con chim xanh sa xuống chết bên vệ đường

Với gia đình liệt sỹ Gạc Ma Nguyễn Minh Tâm, quê ở xã Dân Chủ, huyện Hưng Hà, tỉnh Thái Bình thì sự ra đi của anh luôn được kể với rất nhiều tín hiệu được xem như là “điềm báo” lạ lùng. Lắm khi có cái gì đó mộng mị và có gì đó vẻ như không thể luận giải được bằng lý lẽ của cõi trần. Tất cả, nó còn nói lên một điều: thân mẫu của liệt sỹ, vợ con liệt sỹ đã nghĩ quá nhiều, đau đớn và tiếc thương quá nhiều về sự mất mát kia. Rồi vô tình các ám ảnh ấy trở thành đôi chim xanh bí ẩn đến rùng rợn sà vào chân cô giáo Quý nằm chết rũ rượi, thành lời gieo quẻ đầu xuân có cái tứ: ra đi mãi mãi với xác thân vùi chôn nơi “chân trời góc biển”. Đọc tiếp

Posted in Phóng sự - ghi chép | Để lại bình luận

Những phận người ra đời từ… lịch sử (bài 7)

Bài 7:

Những phiêu bạt đẫm nước mắt của cộng đồng gái Việt làm “me Tây”

Nhiều độc giả viết thư cho chúng tôi khi loạt phóng sự về “vợ và con các lính lê dương từng tham chiến ở Việt Nam” còn đăng dang dở, rằng cuối cùng thì bà Nguyễn Thị Hồng Mây, 18 tuổi vào trại lính cho những “ông hộ pháp” đánh thuê từ châu Âu, châu Phi… lựa chọn kia đã sống ra sao? Rằng, hàng nhiều trăm “me Tây” được tổ chức cho cưới lính lê dương đang sống ra sao hoặc đã chết ra sao? Đàn con bảy nổi ba chìm, lầm lạc điêu lương của họ sống rất thảm, như đã viết. Còn các bà mẹ của đàn con lai ấy thế nào? – xin thưa, họ còn khổ hơn như thế. Đọc tiếp

Posted in Phóng sự - ghi chép | 1 Phản hồi

Nghĩ chậm khi đi 100km/h

http://laodong.com.vn/phong-su/nghi-cham-khi-di-100kmh-228338.bld

http://epaper.laodong.com.vn/2014/LD172/#/4/zoomed

Nghĩ chậm khi đi 100km/h

(LĐ) – Số 172 ĐỖ DOÃN HOÀNG – 7:34 AM, 26/07/2014

Tháng 7 năm 2014. Trời chiều cuối hạ nắng cứ ong vàng như mật. Đường cao tốc nối nhiều tỉnh thành với thủ đô Hà Nội xuyên qua những miền rừng, miền gò đồi và ruộng nước chưa bao giờ có một ai dám nghĩ là bánh ô tô sẽ có ngày lăn qua đó. Đi vài chục phút có thể từ ngan ngát đầm sen Hà Nội ta bỗng lọt vào những rừng cọ già trầm mặc của đất Tổ vua Hùng, có thể miên man thưởng lãm những nương chè xứ Thái Nguyên mơ mộng rồi lại vòng qua đồi quế xanh ngơ ngác của Lào Cai, Yên Bái. Vài trẻ mục đồng đỏ đắn như đồng hun, còn ướt sũng sĩnh nước đầm trung du chợt léo lên đường cao tốc với những cỗ xe chạy 100km/h để đá bóng làm bằng quả bưởi Đoan Hùng vàng nẫu. Lũ chim sẻ quẩn quanh trong xóm nghèo cửa ngõ đồng rừng Yên Bái đú đởn vãi cái màu nâu đất bầy đàn của mình từ ruộng lúa dọc sông Lô lên đường cao tốc, chúng hút chết vì một chiếc xe hơi nhập Mỹ đang xé gió veo veo.

Đọc tiếp

Posted in Uncategorized | Để lại bình luận

“64 tượng đài bằng máu” trên biển Gạc Ma (bài 1)

Chuyện bây giờ mới kể về “64 tượng đài bằng máu” trên biển Gạc Ma

Một con dân nước Việt gắn bó với quần đảo Trường Sa, kể với tôi rằng, mỗi lần đi qua vùng biển có đảo Gạc Ma thuộc chủ quyền của Việt Nam đang bị Trung Quốc chiếm đóng, đoàn tàu của họ đều nhất tề dừng lại. Mọi người thả hoa trên biển, mặc niệm 64 chiến sỹ đã can trường ngã xuống, máu của họ nhuộm thắm lá cờ trên đảo theo đúng nghĩa đen. Đặc biệt, nhiều người đã khóc khi thấy bóng cờ đỏ sao vàng in xuống lòng biển trong veo. “Dường như máu của các chiến sỹ vẫn đọng lại dưới đáy biển lạnh kia, một quầng đỏ thiêng liêng tồn tại đã 26 năm!”. Bây giờ, Tổng LĐLĐ Việt Nam đang chọn nghệ sỹ dựng tượng đài các chiến sỹ đã chiến đấu và hy sinh vì Gạc Ma, không biết người ta sẽ làm tượng ấy bằng chất liệu gì, nhưng tôi cứ hình dung, đó là những tượng đài bằng máu hoặc mang màu máu của những anh hùng vệ quốc, những người trẻ vị quốc vong thân… Đọc tiếp

Posted in Phóng sự - ghi chép | 1 Phản hồi

Những phận người ra đời từ… lịch sử (bài 6)

Bài 6:

Nỗi day dứt của đàn đứa con lai ra đời từ các cuộc hãm hiếp của lính lê dương

Hầu hết những người con lai được đề cập trong các bài trước của chùm phóng sự này đều ra đời từ các cuộc hôn nhân hoặc gá nghĩa với sự đồng ý của cơ quan tổ chức ở nơi mà các hàng binh Âu Phi đang lao động, sản xuất. Rồi người ta còn vận động những người cơ nhỡ, thậm chí cả… gái điếm lên các nông trại để “hoàn lương” bằng cách làm bạn với những chiến binh da đen, da màu, da trắng không biết nói tiếng Việt. Tuy nhiên, ở nước ta hiện nay, cũng có quá nhiều người con lai là kết quả của các cuộc hãm hiếp buốt lòng nhất. Họ, đôi khi vừa sống với mặc cảm day dứt, oán thán cha mình; vừa đăm đắm cái khát vọng rất Người là tìm bằng được hình bóng người cha thiêng liêng từng viễn chinh trên đất Việt kia…

Đọc tiếp

Posted in Phóng sự - ghi chép | Để lại bình luận

Những phận người ra đời từ… lịch sử (bài 5)

Bài 5:

Ba anh em con lai người Ma-rốc cùng… nghiện ma túy và đi ở tù

Trong quá trình thực hiện loạt phóng sự dài kỳ về số phận lạ lùng và bi thương của vợ và con các lính lê dương từng tham chiến ở Việt Nam này, chúng tôi đã chứng kiến quá nhiều người lần đầu tiên trong đời gặp… nhà báo. Những đứa con lai da đen, da màu, da trắng, có khi kỳ dị, có khi đẹp như một ông hoàng bà chúa đến từ trời Âu hoa lệ; nhưng hầu hết họ sống khuất nẻo, buồn thảm, thất học, thậm chí không ít “chàng” còn quẫn chí nghiện ma túy, làm nhiều điều phạm pháp rồi “đi tù như đi chợ”.

Đọc tiếp

Posted in Phóng sự - ghi chép | Để lại bình luận